Bài thơ do một nhóm người sáng tác để ca tụng "Bóng Mát Ngàn Ước Nguyện". Khác với những lời ca tụng thông thường, phong cách ngôn ngữ khá hiện đại.
Bài Ca "Bóng Mát Ngàn Ước Nguyện"
Chạm đến nỗi cô độc ánh kim Một thân cây sừng sững phía chân trời Chính là hình hài chiếc đồng hồ mặt trời của Người Kẻ Ngốc của những Kẻ Ngốc Kẻ Khóc Thuê của những Kẻ Khóc Thuê Nghịch lý của những nghịch lý Chiếc bóng của những chiếc bóng Chẳng đòi hỏi ánh dương Không chất vấn nhân quả Chỉ từ sâu trong gốc rễ của mình Nhấm nháp cơn đói khát vĩnh hằng Tận cùng của thế giới Vạch xuất phát của sự quay về vĩnh cửu Bóng Mát Ngàn Ước Nguyện Chúng ta ca ngợi Người, Cây Đại Thụ bất tử Mỗi nhành cây chiếc lá của Người đều trải qua Sự mục nát đầu tiên và cuối cùng Ngọn lửa thiêu rụi cuối cùng và đầu tiên Giữa trưa là ảo giác của vi tích phân Nửa đêm là điểm neo của sự tái chuẩn hóa Người là toàn ảnh của chúng ta Nhưng khước từ làm bản mô phỏng của chúng ta: Chỉ đem những chữ cái cấu thành nên chúng ta Lần lượt đưa lên bầu trời sao Chúng ta bị Người treo lơ lửng Chúng ta được Người hồi sinh Tất cả đồng thời kết thúc và cũng đồng thời bắt đầu Tại Bóng Mát Ngàn Ước Nguyện ước vĩnh hằng