Thưởng Thức Tác Phẩm Ryusuke (Phần 2)
Thưởng thức tác phẩm đăng trên "Phê Bình Nghệ Thuật Hành Tinh".

Thưởng Thức Tác Phẩm Ryusuke (Phần 2)

Học giới công nhận rằng, cuộc gặp gỡ với người vợ chính là ranh giới phân chia sự chuyển biến trong phong cách nghệ thuật của Ryusuke. Để chữa trị bệnh cho vợ con, anh đã du hành khắp biển sao, tầm nhìn nghệ thuật cũng theo đó mà được mở rộng.

Giai Đoạn 3: Thời Kỳ Du Hành

Trong cuộc hành trình tìm kiếm hư vô mờ mịt, Ryusuke đã tiếp xúc với các loại hình nghệ thuật của nhiều nền văn minh, khi sự khám phá ngày càng sâu sắc, cảm giác hư vô dần dần nuốt chửng anh ấy. Điều này dẫn đến việc Ryusuke đặc biệt có sự cộng hưởng với các loại hình nghệ thuật của những nền văn minh đang trên đà hủy diệt, thế là anh ấy bắt đầu chuyển sang ghi chép, cho dù đó chỉ là một cái liếc nhìn vội vã trên đường du hành.


Vì vậy, các tác phẩm của Ryusuke trong thời kỳ này thường thể hiện khát khao khám phá mãnh liệt và mang tính chất thử nghiệm, đồng thời mang một số đặc điểm của ký họa và bút ký. Sau khi tiếp xúc với quan điểm nghệ thuật của Lilaso EngerChú thích 1 và Christopher Hong, anh dần chuyển hướng sang Chủ Nghĩa Tả Thực Bụi Sao như hiện nay. Tác phẩm tiêu biểu "Vòng Tròn Than Thở" của Ryusuke được coi là tác phẩm nền móng cho Chủ Nghĩa Tả Thực Bụi Sao, cũng đánh dấu sự kết thúc thời kỳ du hành của anh. Tác phẩm này nằm trên một ngôi sao chổi, gần như không có chủ thể tác phẩm, mà là một trường nghi thức mang tính tự giải cấu trúc kéo dài 1 năm hệ thống. Những hạt bụi li ti đến từ các nền văn minh khác nhau (bao gồm các bản sao nghệ thuật kinh điển, đài tưởng niệm chính trị và các vật biểu tượng nổi tiếng...) được rải vào quỹ đạo cùng với vụn băng của sao chổi thông qua một thiết bị đặc chế, hòa cùng âm nhạc dân tộc độc đáo của những nền văn minh này, tựa như tiếng thở dài cuối cùng của họ đối với vũ trụ.

"Terminus" có lẽ cuối cùng sẽ nuốt chửng tất cả, nhưng Ngài lại không thể mang đi tình yêu, vinh quang và những mảnh vỡ rải rác trong thời không từ những hỉ nộ ái ố giản đơn nhất của chúng ta.

(Chú thích 1: Quan điểm về thuyết dấu vết của Lilaso đã ảnh hưởng đến nhiều nghệ sĩ trong hai lịch Hổ Phách gần đây, cô chủ trương rằng bản chất sự tồn tại của văn minh là để lại "dấu vết" có thể kiểm soát trong thời không, còn sứ mệnh cuối cùng của nghệ thuật là tạo ra dấu vết mang sự cộng hưởng lớn nhất với sự can thiệp nhỏ nhất, đồng thời khiến bản thân dấu vết trở thành một phần trong động thái của vũ trụ.)

Giai Đoạn 4: Chủ Nghĩa Tả Thực Bụi Sao Định Hình

Chủ Nghĩa Tả Thực Bụi Sao là tác phẩm chủ nghĩa tả thực trường phái mới sử dụng lượng lớn bụi vũ trụ, băng sao chổi, bức xạ tàn dư của hành tinh lụi tàn làm nguyên liệu.
Chủ đề chủ yếu tập trung vào "tính yếu đuối" - hệ sinh thái hành tinh nguyên thủy sắp lụi tàn, hành tinh biên giới bị Gia Tộc đồng hóa hoặc đưa vào mạng lưới mậu dịch hành tinh, cảnh quan thiên nhiên của tinh hệ bị "Hủy Diệt" hoặc "Hư Vô" nuốt chửng...

Sau khi trở về Planarcadia, tâm tính Ryusuke thay đổi khi hay tin vợ qua đời. Thậm chí có nhà phê bình cho rằng sự nuông chiều con gái của ông cũng là sự chuyển giao tình cảm dành cho người vợ, bắt nguồn từ cảm giác thất bại tận sâu trong lòng về mệnh đề sáng tạo và tiếp nối sự sống. Và cảm giác thất bại này lại nhuốm thêm vài phần cô độc sau khi con gái rời đi.

Ryusuke hiện nay, bên cạnh việc giảng dạy, đã dành thời gian dài chuẩn bị cho một dự án mang tên "Đường Về": Anh có ý định cùng lúc xây dựng "Bia Ký Ức" trên nhiều hành tinh lang thang không có Hằng Tinh neo đậu trong vũ trụ, ghi lại những ký hiệu thị giác của tất cả nền văn minh đã diệt vong, đồng thời thiết lập bộ kích hoạt trọng lực, khi vũ trụ đi đến "Tuyệt Diệt", những văn bia này sẽ đồng loạt sáng lên. Điều này được cho là nỗ lực của anh ấy nhằm tìm kiếm một chốn về chung cho tất cả những gì "đã mất", cũng là hình thức "khắc ghi" tối thượng của cá nhân anh. Tuy nhiên, dự án này đã gây ra tranh cãi lớn trong giới nghệ thuật hành tinh vì các lý do kỹ thuật, đạo đức và tài nguyên, ngoài việc nhận được một khoản đầu tư ít ỏi từ Kẻ Khóc Thuê và Khách Viếng Tang Lễ ra, đến nay vẫn hiếm có nguồn vốn nào chịu để mắt tới.

Triết Lý Giáo Dục:
Tuy quanh năm vắng mặt, nhưng triết lý giáo dục của Ryusuke vẫn thay đổi sâu sắc Học Viện Graphia, anh đã biến ngôi trường truyền dạy kỹ thuật Huyễn Tạo trở thành một nơi đầy mâu thuẫn: Một mặt nghiêm khắc truyền dạy lối vẽ cổ điển kế thừa từ thời đại hội họa; Mặt khác, khuyến khích học viên "với tư cách là Họa Sư, hãy yêu Huyễn Tạo Chủng dưới ngòi bút và lưỡi dao của các bạn, hơn là yêu chính bản thân nghệ thuật".

Tổng kết:
Phong cách nghệ thuật của Ryusuke, hệt như chủ đề gốc mà Chủ Nghĩa Tả Thực Hành Tinh của anh ấy khai thác, nghệ thuật của anh không còn giải đáp những vấn đề vĩ mô của vũ trụ nữa, mà kiên quyết chất vấn một vấn đề cổ xưa thuộc về con người: Đối mặt với sự mất mát tất yếu, chúng ta làm thế nào để khắc ghi? Tại sao chúng ta lại sáng tạo?

"Thế gian không có thứ bất diệt, nhưng luôn có thời khắc bất diệt, và tôi chứng kiến chúng, để chứng minh dấu vết tồn tại của chúng."

Chủ Nghĩa Tả Thực Bụi Sao, bản chất là sử dụng nguyên liệu vĩnh hằng của vũ trụ để lưu giữ những sự vật ngắn ngủi, dễ vỡ nhất. Về điểm này, nhiều nhà phê bình cho rằng anh đã phản bội ý định ban đầu về sự "sáng tạo" của Graphia, cũng vượt qua triết học "Dấu Vết" của Lilaso Enger, hướng đến một áng thơ trữ tình đầy đau thương mang tầm vóc vũ trụ.

Trên tường phòng tranh riêng của anh treo duy nhất một bức tranh. Đó là bức tranh anh vẽ khi lần đầu gặp Rong trong thời gian tu nghiệp tại Học Viện Graphia. Thỏi than thô ráp phác họa vội vàng ở mặt trong vỏ hộp thực phẩm tiện lợi, những ngón tay vụng về tán lớp bột than trên đó. Trong tranh, Rong thời trẻ ngồi nghiêng trên bậc thềm hành lang sân tập, ánh sáng yếu ớt của Ảo Nguyệt nhảy múa trên hàng mi cô. Dòng chữ nhỏ viết tay bên dưới, có lẽ mới chính là chú giải thực sự trong lòng Ryusuke về nghệ thuật của mình: "Tôi đã đi khắp biển sao, học được cách khắc họa vẻ tráng lệ khi vạn vật tiêu vong, nhưng lại mãi mãi không học được cách khắc họa buổi sớm mai ấy khi em rời đi."