Nhật Ký Của Một Kẻ Đầu Cơ
Nhật ký của Huyễn Tạo Chủng, ghi lại cả đời này đã làm việc chăm chỉ, thắt lưng buộc bụng như thế nào để tích cóp được một triệu Nguyện Bảo.

Nhật Ký Của Một Kẻ Đầu Cơ

Tuần trước vừa đến Thành Phố Duomension, người trẻ chưa từng học đại học như tôi tìm việc thực sự rất khó khăn. Nhưng tôi có sức vóc mà, thế nên Quản Đốc đã giới thiệu tôi đến bến cảng làm công nhân khuân vác. May là dùng sức người rẻ hơn dùng máy bốc vác tự động, nếu không tôi đến số tiền này cũng chẳng kiếm được. Dù sao thì, mười tám tuổi đã có thể có một công việc ổn định, tôi thật sự may mắn.
- Năm 1965

Tận dụng sự thuận tiện của công việc ở bến cảng, tôi đã vận chuyển một lô họa cụ cho Tổ Chức Đồng Nguyện, kiếm được một khoản tiền. Một chàng trai chân chất mà lại làm ăn với Tổ Chức Đồng Nguyện, nghe có vẻ hơi sa ngã. Nhưng, haha, đùa gì chứ, Nguyện Bảo vẫn là Nguyện Bảo. Có khoản tiền này, tôi có thể thuê lại một cửa tiệm ở hẻm Yum Yum,
- Năm 1969

"Món Hầm Phố Cổ" hôm qua đã phá sản rồi, mấy năm nay các chuỗi cửa hàng ở Thành Phố Duomension ngày càng nhiều, những gương mặt thân quen ngày càng ít, xã hội tình người truyền thống hoàn toàn không địch nổi bánh xe lớn của tư bản. Biết vậy đã mau chóng nhượng lại cửa tiệm, bây giờ lại phải gánh một khoản nợ lớn. Nhưng không sao, tôi mới ba mươi tuổi. Cùng lắm thì quay lại bến tàu thôi.
- Năm 1977

Lái taxi 10 năm, tôi cứ tưởng cả đời này sẽ trôi qua như vậy. Không ngờ, đồng tiền tôi hùa theo mua năm trước đều tăng giá rồi. "Đồng Mèo Điên" tăng 5 lần, "Đồng Mỹ Nhân Tuyệt Đỉnh" tăng 40 lần, "Đồng Asdana Thành Hiện Thực" tăng 754 lần, "Đồng Tôi Đặt Tên Bừa" tăng 30.000 lần! Tất cả đồng tiền đều là bong bóng như chơi trò chuyền bom nổ chậm, tôi sẽ không đợi chúng "tiếp tục tăng" nữa, mà sẽ bán ra ngay lập tức. Chỉ còn lại một vấn đề: Sau khi kiếm được nhiều tiền, tôi nên làm gì đây?
- Năm 1987

Đầu tiên, tôi muốn cảm ơn đạo diễn Famke của bộ phim "Người Đàn Ông Tên Trey Quattro Quyết Định Tìm Đến Cái Chết", cảm ơn sự tin tưởng của ông dành cho tôi. Là một người mới bước chân vào giới điện ảnh khi đã ở tuổi tứ tuần, ông Famke đã giúp đỡ và chỉ bảo tôi rất nhiều. Thành thật mà nói, việc giành được giải nam diễn viên chính xuất sắc nhất khiến tôi vô cùng bất ngờ, nhưng cũng giống như tinh thần mà bộ phim muốn truyền tải đến khán giả, đừng bao giờ đặt ra giới hạn cho cuộc đời mình. 23 năm trước, tôi vừa mới đến Thành Phố Duomension, từng làm bốc vác, làm phục vụ ăn uống, lái xe taxi, giờ đây đã có tuổi nhưng mới lần đầu tiên được đứng trên bục nhận giải, tôi muốn nói với tất cả mọi người rằng, hãy luôn cho bản thân cơ hội làm lại từ đầu!
(Tái bút: Ngày mai khi lên sân khấu nhận giải cứ đọc theo bản thảo của đạo diễn.)
- Năm 1988

Hơi buồn cười, lúc tôi làm ăn với Tổ Chức Đồng Nguyện không toang, lúc tôi đầu cơ tiền ảo cũng không toang, kết quả bây giờ dấn thân vào giới giải trí, lại vì lách thuế hợp lý mà bị Cục Trị An kiếm chuyện. Thôi bỏ đi, việc đã đến nước này, chuồn trước đã.
- Năm 1992

Đã trở thành nghệ sĩ vướng vết nhơ trốn thuế, thì đừng mong tiếp tục đóng phim nữa. Nhưng không sao, vốn dĩ tôi cũng đâu phải diễn viên, đó chỉ là hứng thú nhất thời sau khi bất ngờ phát tài mà thôi. Những năm qua, tiền cát-xê và phí đại diện tích cóp được đã giúp tôi đầu tư vào mười sáu khách sạn lớn, bảy sòng bạc, chín xưởng phim. Tôi không còn lăn lộn trong giới phim ảnh nữa! Nhưng giới phim ảnh của Planarcadia mãi mãi thuộc về tôi.
- Năm 1996

Tiêu rồi, tiêu thật rồi, Chúa Tể Diệt Chủng đến rồi! Planarcadia tiêu tùng rồi! Khách sạn của tôi, công ty của tôi, những Nguyện Bảo mà tôi đã vất vả tích cóp cả đời! Ôi, cả đời tôi, mỗi khi cuộc sống có chút khởi sắc, thì lại bị đẩy xuống đáy vực. Hết lần này, lại lần nữa, rồi lại lần nữa. Cứ như thể Thần Niềm Vui vì muốn ngăn cản tôi sống những ngày tháng suôn sẻ, nên đã mời cả Chúa Tể Diệt Chủng xuất sơn vậy. Giờ đây tôi đã năm mươi tuổi, hoàng hôn của cuộc đời đang đến gần, mà trong túi lại trắng tay, cứ như những thăng trầm của nửa đời tôi chỉ là một trò đùa tẻ nhạt.
- Năm 1999

Bắt đầu bán món hầm ở "Ga Perdido". Mấy chục năm không vào bếp, điều kiện cũng hạn chế, nấu nướng dở tệ. Nhưng đám người dân gặp nạn này đều đói phát điên cả rồi, ai cũng khen tôi nấu ngon. Đúng là những kẻ không biết thưởng thức. Tóm lại nhờ vậy cũng kiếm được chút tiền, không đến nỗi không một xu dính túi. Thần Niềm Vui, lần này ngài lại định đánh gục tôi như thế nào đây? Tôi rất mong chờ.
- Năm 1999