Về Sự Cần Thiết Của Lông Vũ, Đôi Cánh Và Khiếu Hài Hước
Kịch bản chương trình của một ngôi sao hài độc thoại tộc Zatzka nào đó.

Về Sự Cần Thiết Của Lông Vũ, Đôi Cánh Và Khiếu Hài Hước

Một trang kịch bản talkshow, người biểu diễn có lẽ đã quên mang theo nó sau khi buổi diễn kết thúc.

"Mẩu Chuyện Hài: Lông Vũ"
Khụ khụ, nhắc đến lông vũ, đây chính là tấm danh thiếp rực rỡ nhất của người Zatzka chúng tôi.
(Dang rộng hai tay ra hiệu)
Mỗi buổi sáng, tôi đều dùng bàn chải mềm chải tỉ mỉ theo chiều lông vũ, sau đó thoa một lớp tinh chất dưỡng lông bí truyền của Xianzhou, cuối cùng kết hợp với 20 phút tập thể dục giãn cơ, có như vậy mới làm cho bộ lông vừa bồng bềnh vừa bóng mượt.
(Vẻ mặt nghiêm túc)
Trông cũng không tệ đúng không? Cuối tuần trước tôi đến tiệm thời trang, vừa thay đồ xong bước ra từ phòng thử đồ thì đã bị mấy vị khách vây quanh. Họ kéo tôi lại gặng hỏi nhân viên: "Mẫu áo khoác này còn bao nhiêu chiếc? Lấy hết luôn!"
(Quay sang một khán giả nào đó)
Đúng, chính là ánh mắt khát khao như vậy. Đừng ngưỡng mộ quá, bạn hiền ơi, tôi sẽ không nhổ ra để làm áo phao lông vũ cho bạn đâu!
(Chờ tiếng cười)
Thật ra đối với chúng tôi, tính hữu dụng của bộ lông này thậm chí còn vượt xa tính thẩm mỹ của nó, nhưng đó lại là một câu chuyện khác rồi.

"Mẩu Chuyện Hài: Đôi Cánh"
Có ai từng xem "Đại Hội Võ Thuật Người Zatzka" chưa? Nghe tên là biết, đây là sự kiện lớn để người Zatzka tụ tập lại nhằm tìm ra kẻ mạnh nhất. Là một chương trình thể thao giải trí, tỷ suất người xem của nó năm nào cũng bùng nổ.
(Khua tay múa chân với khán giả vài cái)
Trong lồng bát giác, hai chú chim khổng lồ dũng mãnh chiến đấu dữ dội, không ai chịu ngã xuống trước. Lớp lông vũ cứng cáp đã chống đỡ được các đòn tấn công từ móng vuốt sắc bén của đối phương, khiến cuộc đọ sức thu hẹp lại thành cuộc so tài về thể lực và kỹ năng trên mặt đất.
Những khán giả lần đầu xem trận đấu luôn thắc mắc: Tại sao họ không bay lên để tấn công từ trên cao xuống nhỉ?
(Tỏ vẻ bất lực)
Thật ra vào thời xa xưa, tổ tiên Zatzka quả thực có khả năng bay lượn trên bầu trời. Nhưng chỉ dựa vào đôi cánh, thì không có cách nào bay ra ngoài không gian cả.
Khi chúng tôi bước lên Chiến Hạm Hành Tinh, ôm trọn vũ trụ, một vài... cái giá nhỏ của sự tiến hóa đã xuất hiện...
Để thích nghi với trọng lực của các hành tinh khác nhau, chúng tôi phát triển cơ bắp và xương cốt rắn chắc hơn; để điều khiển công cụ, chúng tôi mọc ra móng vuốt phía trước có khả năng cầm nắm. Cuối cùng trở thành những người ưu tú được mặt đất ưu ái.
(Vỗ vỗ ngực)
Dù sao thì, khi hành trình là biển sao mênh mông, việc đứng vững trên đôi chân, còn quan trọng hơn việc rời khỏi mặt đất ba thước nhiều.

"Mẩu Chuyện Hài: Khiếu Hài Hước"
(Biểu cảm nghiêm túc hơn một chút)
Vậy câu hỏi đặt ra là: Khi một chủng tộc may mắn kế thừa biểu tượng của sự bay lượn, nhưng lại bị khóa chặt cánh cửa vươn tới bầu trời... họ sẽ trở thành thế nào?
Câu trả lời là: Đi bộ đi làm.
(Chờ tiếng cười)
Một câu trả lời sâu sắc hơn là: Họ phải phát triển một thứ gì đó khác, để chấp nhận số phận đôi chân phải chạm đất này.
Có người kiên trì giữ truyền thống, cố chấp muốn trở thành chiến binh mạnh mẽ nhất; có người chạy theo trào lưu, thu hút hàng vạn ánh nhìn trước ống kính.
Còn lối thoát mà tôi tìm thấy, chính là hài độc thoại.
(Thả lỏng tư thế)
Suy cho cùng, khiếu hài hước chính là một trong những cách để hòa giải với trọng lực.
Khi tôi đứng ở đây, trêu đùa về hiện thực nặng nề rằng chúng tôi không thể bay lên, tôi lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút.

Bên dưới kịch bản có viết một dòng ghi chú: Bảng thành phần của tinh chất dưỡng lông Xianzhou còn hài hước hơn cái này đấy. Khuyên bạn nên cân nhắc kỹ việc chuyển nghề.