Đây dường như là tác phẩm được một nhà thơ vô danh để lại từ thời thượng cổ, vào thời kỳ thơ ca vẫn chưa bị tiêu vong ở Benzaitengoku xưa cổ. Đoạn này có lẽ là phần mở đầu của một trong những tác phẩm đó.
Ký Sự Mỡ Nổi: Chương Khỉ (I)
Loài khỉ của mùa đông Ăn thịt hải cẩu Ngâm mình trong bồn tắm lưu huỳnh Vết dầu rỉ ra từ hài cốt cá voi hóa đá Bôi trét lên bầu trời sao đen kịt không ánh trăng Đó chính là nhựa đường mà mọi người yêu thích Có thể xây được những ngôi nhà không thấm nước Khỉ mùa đông hát đồng ca trên cột điện Hát theo nhịp điệu thịnh hành nhất trên đài phát thanh ngân hà Cười nhạo những con ếch quê mùa Chúng nói chúng sẽ sớm mọc cánh Và sải cánh bay lượn dưới bầu trời xanh tự do hơn cả chim cắt Lúc đó, bọn ếch sẽ chỉ còn lại những giọt nước mắt hối hận Trở thành nguyên liệu rẻ tiền nhất cho trò cười của chúng Thế là bọn khỉ cười ra nước mắt trước Chỉ là giọt nước mắt này không mang đến ánh trăng