Một kẻ xui xẻo nào đó bị mắc kẹt trong căn phòng thần bí đã để lại những câu thơ kỳ lạ mà phóng khoáng.
Khúc Ca Sầu Muộn - Phòng Phía Sau
Tôi từ chốn hẻo lánh xa xôi, đơn độc đến Thành Phố Astropolis, làm việc tại Tháp Kim Đồng Hồ.
Vốn chỉ định tự lực cánh sinh để sinh tồn, nào ngờ vận mệnh trắc trở, bước vào căn phòng phía sau, rồi bị giam hãm ở đó.
Nơi ấy hành lang chằng chịt, vách tường trùng điệp, đèn cửa tối tăm, bốn bề lặng ngắt, tựa như không có lối ra, mới hoảng hốt vội vã tìm kiếm đường sống khắp nơi.
Đột nhiên có một bóng người xách đèn bước tới, nhìn kỹ lại, hóa ra là bạn cũ thuở ấu thơ.
Người nắm tay tôi và thở dài: "Nơi đây quả là chốn tĩnh mịch từ thuở ban sơ, ai nấy đều muốn rời đi, mà chẳng biết lưu lạc ngoài kia trái lại sẽ rước họa vào thân. Bôn tẩu nơi hành lang bất tận, chẳng bằng nương tựa vào nhau."
Nghe lời ấy, tôi như được khai thông bế tắc, bừng tỉnh ngộ ra, bèn sáng tác một khúc theo điệu "Khúc Ca Sầu Muộn".
Bài từ viết rằng:
Hành lang lớp lớp, vách tường âm u, tường tường đèn đèn cửa cửa. Bốn bề ánh vàng hiu hắt, một bóng hình đơn độc kẹt lại nơi đây. Một bàn vài ghế đổ ngổn ngang, biết thuở nào ra, lòng dạ lo âu như lửa đốt! Chợt thấy bóng ai, nhìn người vừa đến, hóa ra lại là người quen cũ.
Nghe nói Astropolis an lạc, mới đến đây, nếm trải đắng cay. Làm hồn ma dưới tháp, làm người trên dây chuyền sản xuất. Quay về chỉ càng thêm cay đắng, đường đã tuyệt rồi, cớ sao phải bôn ba? Đành theo người ở lại, chốn góc tối riêng tư cách biệt hồng trần.