Lời Nhắn Từ Castorice
Lời nhắn từ biển sao trong ký ức, cùng món quà trao tay... Từng nét chữ thanh tú, đang thủ thỉ kể lại một bài thơ ngắn.

Lời Nhắn Từ Castorice

Gửi Nhà Khai Phá thân mến:

Khi gió lạnh thổi đến mang theo những bông tuyết đầu tiên,
Chúng ta dấn thân vào vùng hoang vu lầy lội.
Thu nhặt những cánh hoa đang lụi tàn,
để vẻ đẹp bi thương của chúng, được an táng trong vương miện hoa của người lữ khách.

Dấu chân qua lại, đan dệt thành lối mòn.
Chưa từng nghĩ rằng, sẽ có một ngày tôi đội lên vương miện hoa,
Bước khỏi xứ sở tuyết trắng, nơi ranh giới ngày đêm chia cắt sinh tử,
Đến với thế giới còn chút hơi ấm,
Để rồi khi ôm lấy người, gương mặt rạng rỡ nụ cười.

Trước khi khởi hành, xin hãy đội chiếc vương miện hoa này lên.
Nó từng đồng hành cùng tôi qua những chặng đường dài dằng dặc, lội qua bãi bùn u tối,
Và vội vã đi đến tận cùng gió Tây, đứng lặng nhìn thế giới tái sinh.

Mong sao những đóa hoa sẽ tựa như cánh bướm dập dìu,
Sẽ đậu trên vầng trán của cô/anh khi mỏi mệt,
Mong sự dịu êm của cuộc sống sẽ mãi bên cô/anh.


Castorice