Thời Đại Mỡ Nổi
Có vẻ đây là tác phẩm của nhà thơ vô danh được lưu lại từ thời cổ đại, khi thơ ca chưa biến mất ở Benzaitengoku xưa cổ. Đoạn này có lẽ là lời mở đầu.

Thời Đại Mỡ Nổi

Trong thời đại mặt trời, mặt trăng và sông núi trôi nổi như mỡ nổi
Ngay cả bầu trời cao đen kịt cũng chưa từng có tên của nó
Con cá voi khổng lồ còn cổ xưa hơn cả thần linh
Bị mắc cạn trên bãi cát đầy sao
Nơi đó có cây cối mọc lên

Con người chính là đất đai
Là bùn lầy run rẩy
Được sinh ra từ máu bầm ô uế
Ngước nhìn sự thuần khiết không tì vết của tuyết trắng
Thế nên chúng ta đi tìm gương và phấn
Son, lễ phục, châu báu và cả tóc giả
Trong thời đại mặt trời, mặt trăng và sông núi trôi nổi như mỡ nổi
Chúng ta thắp lên ánh đèn lừa dối trên mặt đất đã chết
Trang hoàng đầm lầy đầy lau sậy thối rữa thành hình ảnh đom đóm bay đầy trời

Thời đại bọt mỡ trôi nổi
Lịch sử đã mục nát
Thời đại bọt mỡ trôi nổi
Ngôn ngữ tinh tế nhất
Vẫn chưa được sinh ra từ miệng của chúng ta