Ký Sự Mỡ Nổi: Chương Ếch (I)
Đây dường như là tác phẩm được một nhà thơ vô danh để lại từ thời thượng cổ, vào thời kỳ thơ ca vẫn chưa bị tiêu vong ở Benzaitengoku xưa cổ. Đoạn này có lẽ là phần mở đầu của một trong những tác phẩm đó.

Ký Sự Mỡ Nổi: Chương Ếch (I)

Ngày xưa, ếch không cần phải kêu vang trong đêm tối
Bản hợp xướng của chúng cũng không ồn ào như ngày nay
Khi ấy đầm lầy vừa mới mọc lên lau sậy
Chưa sinh ra cá con, sâu bột và tôm tép
Ếch câu cá bên vịnh nước trong vắt
Chèo thuyền độc mộc không ngủ không nghỉ
Cá cờ xinh đẹp, cá kiếm, và đương nhiên có cả cá ngừ
Đều từ từ lên men dưới ánh mặt trời
Hóa thành hương vị tinh túy nhất trong bát nước dùng

Một ngày nọ, bọn ếch cảm thấy bối rối
Rõ ràng trên thế giới có rất nhiều thức ăn
Vì sao chúng nhất định phải ăn mớ thịt khô từ đời tổ tiên truyền lại
Vật phẩm cúng tế bị dìm xuống bùn lầy
Chúng cầu xin Cây Thiêng trong đầm lầy cho chúng thức ăn ngon tươi mới
Món ăn này phải tan chảy ngay khi vừa vào miệng
Món ăn này phải cực kỳ tươi mới
Thế là Cây Thiêng san bằng đầu của mặt đất
Dùng mái tóc sao trời phản chiếu trên mặt nước
Tạo ra cá con, sâu bột và tôm tép

Thời gian cứ thế trôi qua
Những chú ếch với nhịp sống vội vã mỗi ngày đều vui vẻ thỏa mãn
Chỉ là chúng ngày càng quen với bùn lầy
Phục kích thức ăn trong bóng tối
Tụ tập kêu vang trong đêm xuân
Bị các sinh linh khác kể cả chính chúng
Khinh bỉ bằng ánh mắt chế giễu