Thư Gửi Himeko

Thư Gửi Himeko

Himeko:
Khi cô đọc được bức thư này, có lẽ tôi đã không còn nữa. Máy pha cà phê vẫn để ở chỗ cũ, tôi có để lại vài loại hạt cà phê thường dùng, dù chắc là không thể đáp ứng được nhu cầu của cô. Đợi sau khi Đội Tàu khởi hành, cô nhất định sẽ gặp thêm nhiều vấn đề rắc rối, nhưng nếu là cô, ắt hẳn có thể giải quyết từng việc một.

Về động cơ của Đội Tàu, tôi đã lục tung Kho Lưu Trữ và nhật ký Đội Tàu, không tìm thấy bất kỳ ghi chép nào về cách khởi động nó. Dường như mọi người đều vừa khéo phớt lờ nó, hoặc... xem nó như một lẽ đương nhiên. Trên Đội Tàu này đầy rẫy những thiết bị tối tân thể hiện công nghệ du hành giữa các vì sao, nhưng duy chỉ có bộ phận quan trọng nhất lại thô sơ và khó hiểu.

Tôi từng nghĩ là vấn đề ở nhiên liệu, nhưng nhiên liệu hiển thị trên giao diện khá dồi dào, đủ sức gánh vác cho chuyến hành trình trong mười mấy năm tới. Lúc này, một suy nghĩ nảy sinh trong tâm trí tôi, Đội Tàu thực hành vận mệnh theo cách "khai phá vùng đất chưa từng đến", hấp thu năng lượng từ vận mệnh Khai Phá. Loại năng lượng đến từ vận mệnh Khai Phá này đương nhiên sẽ không giống như nhiên liệu bình thường, có thể bị đá lửa hoặc ngòi nổ đốt cháy. Bước đột phá xuất hiện vào đêm hôm đó. Sau khi biết tỷ lệ đánh lửa thành công giảm xuống, cô liền cảm thấy nản lòng thoái chí, ngay ngày hôm sau, tỷ lệ đánh lửa thành công đã rớt xuống mức thấp nhất kể từ khi chúng ta phát hiện ra Đội Tàu.

Điều gì mới là lẽ đương nhiên? Điều gì mới là thực hành Khai Phá? Điều gì là thứ bắt buộc phải có khi cô đi bước đầu tiên? Lời giải nằm ngay trên câu đố. Đó chỉ là một ý niệm "bước đi" mà thôi. Không do dự, cũng không cần nghĩ ngợi quá nhiều, chỉ đơn giản là "Khai Phá" mà thôi. Đội Tàu chưa bao giờ từ chối bất kỳ ai khao khát Khai Phá, cho dù rơi xuống một thế giới mà ngay cả việc nhóm lửa cũng trở nên khó khăn, con người cuối cùng cũng sẽ bước ra ngoài, Đội Tàu cũng vậy. Sự chần chừ và thiếu tự tin của cô, ngược lại đã làm nguội lạnh động cơ đã được đốt cháy từ lâu của Đội Tàu.

Nói cách khác, chìa khóa khởi động Đội Tàu, ngay từ đầu đã nằm trong tay cô. Chúng ta quá cố chấp với tỷ lệ thành công, mà lại quên mất rằng, cái gọi là Khai Phá, có nghĩa là được định sẵn phải làm những việc người khác chưa từng làm, đến những nơi người khác chưa thể đến, như vậy, ắt sẽ có ngày gặp phải trắc trở và thất bại. Nhưng chỉ cần cô vẫn ấp ủ khao khát tiến xa hơn những người đi trước, Đội Tàu sẽ đáp lại nguyện vọng của cô, đốt cháy động cơ, khởi hành lần nữa.

Từ nay về sau, cô không thể dựa vào sự giúp đỡ của tôi nữa, cô phải một mình bước tiếp, trở thành một người trưởng thành mà cô của ngày hôm nay ngưỡng mộ. Sau đó, cô sẽ gặp được nhiều người đồng hành đáng tin cậy, nhiều người và sự việc mà bây giờ không thể tưởng tượng nổi.

Vì vậy, đừng sợ hãi, đừng do dự, cứ bay thật cao lên là được, tôi tin cô có thể làm được.

Chúc cô hành trình thuận buồm xuôi gió.

Motoko