Lời nhắn từ biển sao trong ký ức, cùng món quà trao tay... Cảm giác nóng bỏng khó tả đang lan tỏa từ đầu ngón tay.
Lời Nhắn Từ Phainon
Gửi Nhà Khai Phá, người bạn đồng hành của tôi:
"Xưa kia có vị anh hùng đốt cháy máu thịt, đúc nên thanh trường kiếm xé toang màn đêm." Trong cánh đồng lúa mì ở Aedes Elysiae, mẹ đã kể cho tôi nghe một khúc đồng dao như thế này: Người anh hùng ấy chưa từng chết đi, một ngày nào đó sẽ trở lại bên chúng ta. Tôi luôn tin tưởng điều đó.
Nhưng khi cánh đồng bị ngọn lửa dữ thiêu rụi, người ấy vẫn không đến. Khi Thủy Triều Đen nuốt chửng thế giới, người ấy vẫn không đến. Tôi đã vô số lần mong ngóng, vô số lần cầu khẩn, Nhưng kim đồng hồ nhuốm máu vàng hết lần này đến lần khác cứ quay về điểm cũ... Ngày mai vẫn chẳng thể chạm tới.
Khi Bình Minh rơi xuống Mặt Đất, chính cô/anh đã soi đường cho tôi. Chính cô/anh đã gánh vác trọng trách của ngàn vạn Ngọn Lửa thay tôi. Chính cô/anh đã cứu rỗi tôi khỏi địa ngục chất chồng xương khô, Chính cô/anh đã viết nên trang sử mới cho Amphoreus.
Người anh hùng mà tôi vẫn luôn chờ đợi... chính là cô/anh. Cũng chính cô/anh đã cho tôi biết rằng, tôi cũng có thể trở thành anh hùng trong lòng mình, Giống như cô/anh, mở lối khai phá vận mệnh thuộc về bản thân.
Xin hãy nhận lấy tạo vật cùng đúc với "Bình Minh Khởi Sáng", minh chứng cho những trận chiến chúng ta từng kề vai sát cánh. Một khối sắt vô danh, lấy vết thương mà rèn, lấy khổ đau mà tôi, trải qua muôn vàn vòng quay năm tháng, Cuối cùng thành hình trong ánh mắt của cô/anh.
Mong nó sẽ mang đến cho cô/anh dũng khí để tin rằng bình minh rồi sẽ đến, Hỡi người anh hùng của tôi.