Tờ Rơi Quảng Cáo Bộ Sách "Thế Giới Trong Thảm Họa Đàn Côn Trùng: Tái Lập Trật Tự"
Tờ rơi quảng cáo bộ sách do Học Viện Gấp Giấy biên soạn, đầu sách được giới thiệu ghi lại muôn hình vạn trạng của thế giới trong thảm họa đàn côn trùng.

Tờ Rơi Quảng Cáo Bộ Sách "Thế Giới Trong Thảm Họa Đàn Côn Trùng: Tái Lập Trật Tự"


"Được Viện Trưởng và Trưởng Ban Nghiên Cứu tại Học Viện Hòa Hợp của Học Viện Gấp Giấy đồng loạt đề cử!"
"Một trong 10 bộ sách phải đọc trong đời!"
"Văn chương hóm hỉnh, thú vị vô cùng, cuốn sách tuyệt vời để đọc trước giờ ngủ!
- *Trích lời một nhà nghiên cứu của Hội Trí Thức, kẻ nổi danh vì nhận kèo riêng*."

Lời Nói Đầu
Đàn côn trùng dâng lên từ Lapole Major, lướt qua các vì sao, để lại một vùng đổ nát.
Mười mấy Hổ Phách Kỷ với vũ trụ chỉ là một cái chớp mắt, nhưng một lần chấn động của vũ trụ lại cần hàng triệu năm để chuẩn bị. Vận mệnh theo đó mà sinh sôi, bị lật đổ, thịnh suy luân chuyển, chờ đợi một lần thay đổi cục diện lâu dài khác.
Các đầu sách trong bộ này tập hợp một số sự kiện mang tính khởi đầu về "Trật Tự" trong thảm họa đàn côn trùng, nhằm luận giải một khả năng:"Trật Tự" không hề suy tàn trong suốt thời gian thảm họa đàn côn trùng hoành hành. Vô số hành tinh dưới bóng của đôi cánh cứng đã hợp nhất thành một ý chí: khát khao sinh tồn, khiến nó tiến xa hơn trên con đường vận mệnh của mình.
Vậy sự sụp đổ của Ena, rốt cuộc là do suy yếu mà kiệt quệ, hay là sự tự phản sau khi đạt đến đỉnh cao rồi đi chệch hướng? E rằng vấn đề này phải để độc giả tự trả lời sau khi đọc bộ sách này.


"Báo Cáo Khảo Cổ Nigul-C4"
Tác giả: Đội Khảo Cổ Gansoto
Nhà xuất bản: Nhà Xuất Bản Thứ 32 Của Hội Trí Thức
Hổ Phách Kỷ 1932, một hành tinh đã trôi dạt từ lâu bị hành tinh Gansoto bắt giữ. Ngày hôm sau, một khoản tài trợ đặc biệt từ công ty đã đến Gansoto, phái khảo cổ học vũ trang lập tức tiếp quản. Sau khi thuyết phục những Khách Vô Danh đang vây xem rời đi và tiêu diệt một vài tên trộm kho báu vũ trụ đang rình rập, kết luận khảo sát của họ thật đáng kinh ngạc: Hành tinh sắp tan rã trên quỹ đạo chính là Nigul-C4, vốn đã biến mất khỏi bản đồ sao từ lâu. Hàng trăm Hổ Phách Kỷ trước, nó đã sống sót một cách kỳ diệu từ kẽ răng của Oroboros
Phân tán, bế tắc từng là từ đồng nghĩa với bộ lạc Nigul, họ sống bằng cách độc quyền buôn bán hương liệu, và nhiều lần từ chối lời mời hợp tác từ Người Xây Tường. Cuốn sách này sẽ kể về cách người Nigul đã ra khỏi hang đá dưới sự xâm lược của bầy côn trùng, trong vòng bốn mươi năm ngắn ngủi đã từ bỏ tất cả truyền thống, thiết lập trật tự, liên kết các bộ lạc rời rạc thành liên minh, xây dựng chiến lũy chống lại bầy côn trùng, và liều chết chiến đấu khi đối mặt với Leviathan. Mặc dù cuối cùng người Nigul không tránh khỏi số phận diệt vong, nhưng lời răn mà họ tin tưởng lại được khắc trên vách đá và gửi đến thời đại của chúng ta: Tất cả vì sự sinh tồn...


"Ngài Nói, Chúng Ta Sẽ Chia Đều Mọi Thứ"
Tác giả: Khuyết Danh
Nhà xuất bản: Nhà Xuất Bản Văn Học Thiếu Nhi Ác Mộng
Một sợi dây liên tục co sụp vào bên trong... giống một cái bánh vòng. Đàn côn trùng tản đi, những thứ có thể ăn đã bị ăn sạch, những thứ có thể dùng đã bị dùng hết. Nhiệt lượng không còn lưu chuyển, người Stii bị bỏ lại trong thành phố trống rỗng, một hòn đảo cô độc và nóng bức, vô vọng nhớ về chiếc máy làm mát chạy bằng Freon, bóng cây xanh trước cửa trung tâm thương mại, và những bao bì đầy màu sắc của thực phẩm đông lạnh. Ngay lúc này, ngài hiện ra trong làn sóng nhiệt từ đường nhựa kéo dài đến tận chân trời... như một chiếc bánh vòng.
Ngài nói, vẫn chưa đến lúc.
Thế là họ thiêu cháy thành phố. Dòng người đi lại có trật tự, đốt cháy từng tòa nhà một cách ăn ý. Bụi đen lắng xuống, nhuộm mọi thứ thành một màu.
Ngài nói, vẫn chưa đến lúc.
Thế là họ tự đốt cháy bản thân. Lửa rừng lan dọc xuống các mỏ than, than bùn âm ỉ cháy trong các lớp đá. Thành phố sụp đổ vào trong lòng đất, họ cảm thấy da mình đang co rút vào trong lồng ngực...
Ngài nói, vẫn chưa đến lúc.
Vài Hổ Phách Kỷ sau khi thảm họa côn trùng tan đi, những Người Xây Tường dùng những chiếc tàu vũ trụ to lớn và nặng nề như xe ủi đất để dọn dẹp tinh vực này. Tại tọa độ mà hành tinh Stii từng tồn tại, họ chỉ thấy một lỗ đen không ngừng co sụp, bình tĩnh, im lặng, đồng nhất từ trong ra ngoài.


"Cười Đến Cuối Cùng: Khảo Cổ Học Về Lý Luận Truyện Cười"
Tác giả: Lão Già Mũi Đỏ
Nhà xuất bản: Quỹ Tài Trợ Dự Án Sử Học Hư Cấu
Mười Kẻ Ngốc đã đến điểm neo đậu giữa các vì sao. Điểm giải phóng L2 của Flamborghan, tàn tích của tàu vũ trụ, đàn côn trùng và nạn nhân lắng đọng trong một màn đêm u tối. Một Kẻ Ngốc nhặt lấy một giọt nước mắt, từ ánh sáng mờ nhạt của nó biết được rằng con tàu Gondola của Kẻ Khóc Thuê từng neo đậu ở đây, nhỏ lệ cho bãi tha ma này, nhưng giờ đã khởi hành đi xa.
Kẻ Ngốc còn chưa kịp bình tĩnh lại sau khi mất đi chiếc mặt nạ, thì nạn côn trùng đã ập đến. Bầy côn trùng ngửi thấy lượng oxy và chất hữu cơ còn sót lại trong khoang tàu, không ngừng đâm vào cửa khoang. Khi đói bụng, những Kẻ Ngốc cũng đành phải đặt ra quy tắc: mỗi đêm kể một câu chuyện cười, ai có câu chuyện cười nhàm chán nhất, người đó sẽ bị loại. Đây rõ ràng không phải là một chuyện buồn cười.
Mười ngày sau, chỉ còn một người may mắn chứng kiến thảm họa côn trùng tan đi. Đối thủ cuối cùng đã không nhịn được cười khi nghe câu chuyện cười của anh ta, anh ta vì thế đã giành được chiếc mặt nạ của riêng mình, trên đó có chín khuôn mặt chồng chất với những biểu cảm khác nhau, và cũng có được lý thuyết ban đầu về truyện cười. Trong mười đêm tại bãi tha ma vô danh, "Vui Vẻ" lần đầu tiên bị "Trật Tự" tiêm nhiễm, những lý thuyết được rút ra trong quá trình giải thích, tranh luận và than khóc, đã quy định nghệ thuật mua vui đến từng dấu chấm câu, trong đó điều đầu tiên vẫn còn tiếp diễn cho đến tận bây giờ: Tuyệt đối không được giải thích truyện cười.


"Nếu có lỗi chính tả, hư rách, thiếu trang, vui lòng liên hệ nhà xuất bản để đổi."
"Hoan nghênh đặt hàng bất cứ lúc nào!"