Đây dường như là tác phẩm được một nhà thơ vô danh để lại từ thời thượng cổ, vài thời kỳ thơ ca vẫn chưa bị tiêu vong ở Benzaitengoku xưa cổ. Đoạn này có lẽ là phần thứ mười một của một trong những tác phẩm đó.
Ký Sự Mỡ Nổi: Chương Khỉ (XI)
Từ không biết bao nhiêu năm về trước Lũ khỉ không còn có vua khỉ nữa Chúng đã học được trí tuệ diễn giải mặt trăng Đun nhựa đường thành siro
Nhựa đường là cái bóng tối tăm nhất Vừa như lời nguyền vừa giống kỳ tích tài chính Con khỉ cười ra nước mắt Đã học được trò ảo thuật sinh ra từ hư vô
Ta cho ngươi trở thành thần trong một phút Chiếc bóng và vầng trăng cùng lúc thì thầm Bầy thú hân hoan phấn khởi Chẳng ai ngờ tận thế đang cận kề
Ôi không Một con khỉ già dừng bước và kinh hãi kêu lên Trên mặt trăng đã xuất hiện vết nứt Điều đó ứng với lời tiên tri cổ xưa
Ngày tận thế cận kề Mặt trăng đã tan vỡ
Cây cối vẫn lặng thinh Nhưng loài khỉ không thể leo trèo được nữa