Thư Của Kẻ Phản Đồ
Một lá thư từ biệt được gửi từ kẻ phản đồ thuộc phe "Hòa Hợp", kể về một cuộc bạo động do tù nhân phát động thông qua luật lệnh.

Thư Của Kẻ Phản Đồ

Ngài Gopher Wood:

Cảnh tượng mà tôi sắp kể cho ngài nghe, có liên quan đến một khoảng lặng trong khúc ca bất tận của Constantina - ca sĩ của Nhà Hát Vạn Âm.

Vào lúc đó, ngài đã vươn bóng mát che chở những kẻ lầm đường, nhưng họ lại cố gắng dùng giai điệu lạc lõng để thay thế cho lời ca ngợi Hòa Hợp, không ngần ngại gây nên cuộc bạo loạn chống lại đấng cứu thế. Trải qua bao gian khổ, cuối cùng chúng tôi cũng đã thanh tẩy được những tạp âm, nhưng vì thế mà ngài đã mất đi thể xác, mang tội với gia chủ, còn tôi cũng đánh mất rất nhiều thứ trong ngọn lửa ngày đó. Tôi từ biệt ngài để dấn bước trên con đường hành hương tới thánh tích của Thần Vĩ Đại, nào ngờ lại chứng kiến được kết cục của những kẻ phản nghịch kia.

Giống như những tội nhân khác, họ bị tước đoạt thân xác dưới sự chỉnh âm của gia chủ, trở thành khao khát không còn dục vọng, nội dung mất đi chính kiến, niềm tin đánh mất sự kiên định. Những suy nghĩ thuần túy nhất của họ bị chia cắt, phân tách thành từng đoạn ca từ, từng lời châm ngôn, từng câu luật lệnh - được thêm vào "Thái Sơ Luật Lệnh" vĩ đại, bao la của Thần Vĩ Đại, được dệt vào trong những lời ngâm nga, hòa quyện vào vô số âm thanh vang vọng.

Trên hành trình của mình, tôi tình cờ chứng kiến "Nhà Hát Vạn Âm" hiện hữu, muôn sao dịch chuyển, vạn âm hòa quyện, ngàn vạn suy tư cùng với khúc ca của Constantina hân hoan nhảy múa. Tuy nhiên, dù đã trở thành con rối, những tội nhân kia vẫn không muốn dành phần đời còn lại để tuyên xướng điệu nhạc hài hòa, họ dùng những tư tưởng còn sót lại để dấy lên cuộc bạo loạn cuối cùng: những "Luật Lệnh" mang tên "Tự Do" cùng nhau tiến lên một bước theo cùng một nhịp điệu. Chỉ một bước mà thôi, nhưng ý chí của ngàn vạn tội nhân bị giam cầm trong khúc tụng ca từ xưa đến nay đã chồng chất lên nhau, tạo nên một khoảnh khắc lạc điệu trong bản nhạc. Tôi phải thừa nhận rằng... cảm xúc mà khoảnh khắc lạc điệu ấy mang lại cho tôi còn mãnh liệt hơn cả bản hợp xướng của các vì sao.

Nhưng chỉ trong thoáng chốc. Tiếng đàn dây đã lấn át những nốt nhạc không hòa hợp, những luật lệnh cùng ý chí còn sót lại của chủ nhân chúng cũng tan biến trong chớp mắt. Họ đã có được sự giải thoát mà họ hằng mong ước, còn khúc tụng ca từ đó về sau mãi mãi có một khoảng lặng.

Và có lẽ đó chính là những khoảng trống trên hành trình vận mệnh của chúng ta.

Gia tộc đắm chìm trong vườn địa đàng của sự hòa hợp vũ trụ, ngay cả khi gai góc khắp nơi đâm vào chân, họ cũng sẽ chỉ run rẩy trong đau đớn mà rơi lệ vì tình yêu vĩ đại của chính mình. Nếu mọi niềm tin đều được chấp nhận trong "Thái Sơ Luật Lệnh", thì những âm thanh hỗn tạp được cho phép trở thành chính âm này, có lẽ sẽ mang đến những ảnh hưởng sâu xa hơn những gì họ có thể dự đoán.

Tôi đến để từ biệt ngài. Dù chúng ta đã từ biệt khi rời khỏi Penacony, nhưng lúc đó chúng ta vẫn nghĩ rằng trên con đường vận mệnh Hòa Hợp này, chúng ta sẽ gặp lại nhau.

Tôi vẫn biết ơn sự chỉ dẫn của ngài, nhưng giờ đây tôi không còn nghĩ như vậy nữa.