Bài học trong giáo trình Belobog, nội dung là một bài thơ kể chuyện của người di cư sống sót.
Lữ Khách Xuyên Gió Tuyết
26 Lữ Khách Xuyên Gió Tuyết ①
Thomas
Nhắc Nhở Tự Đọc
Đây là bài thơ phản ánh giai đoạn đầu của Băng Giá Vĩnh Cửu, khi mọi người từ khắp nơi trên thế giới xuyên qua gió tuyết để đến với Belobog. Khi đó, kỷ băng hà đã đến, gió tuyết ngày càng mạnh, khí hậu cũng ngày càng lạnh hơn, vì muốn truyền lại ánh sáng văn minh nhân loại, mọi người từ khắp nơi trên thế giới đã vượt qua nhiều hiểm trở để đến với Belobog. Bài thơ này ca ngợi Belobog như là một bến cảng ấm áp, là điểm kết thúc của cuộc hành trình, cổ vũ những người dân tị nạn đang di cư tiếp tục đi về phía trước. Đọc kỹ cả bài thơ để thấy được cách tác giả mượn lời nói của những người tị nạn đang di cư, thể hiện thái độ tích cực với niềm tin vững chắc vào tương lai mặc dù phải đối mặt với nỗi lo lắng về một con đường phía trước mịt mờ.
Đẩy một lớp sương dày như tường trắng Phía xa le lói ánh đèn yếu ớt, Giữa màn tuyết bay, Thoắt ẩn thoắt hiện như biến mất. Người di cư cô đơn đi trong giá lạnh, Trên con đường tuyết tĩnh mịch, Tiếng chuông đầy mệt mỏi, Phát ra âm thanh bất lực.
Trong tiếng nhạc du dương truyền đến từ hàng người kéo dài, Có thể nghe thấy âm thanh nào đó trong quá khứ đang vang vọng: Nó có lúc là sự rung động của dây đàn, Có lúc là âm vang của mặt trống... Không còn nhìn thấy ánh đèn yếu ớt nữa, Cũng không thấy bức tường đất đen tối nữa, Khắp nơi đều là đống đổ nát và hoang tàn... Những gì tôi gặp dọc đường, Chỉ có cọc đá ghi lại hành trình... Ưu sầu, lo lắng... Ngày mai, người nhà, Hỡi ngày mai, tôi sẽ phải đến bến cảng ấm áp đó, Ăn mừng hành trình kết thúc, Đặt xương cốt cứng đờ lên trên chiếc giường.
Chúng ta sẽ bước đến ánh đèn phương xa Phác thảo ra bộ dạng của Belobog, Đêm dài kéo giãn nỗi mệt mỏi của lữ khách, Nhưng dù thế nào cũng không thể khiến chúng ta tuyệt vọng. Hỡi ưu sầu, những người nhà: Hành trình của chúng ta dài đằng đẵng, Tiếng đàn tiếng trống đã lặng im, Chỉ còn lại tiếng chuông mệt mỏi vang trong gió, Hướng về phía ánh đèn từng xuất hiện.
① Tuyển từ "Tuyển Tập Thơ Thomas". Katana Thomas (Năm 66-12 Trước Kỷ Nguyên Kiến Tạo), nhà thơ nổi tiếng. Cuối năm 27 Trước Kỷ Nguyên Kiến Tạo, Thomas theo đoàn dân tị nạn di cư xuất phát từ Novgofia, vượt qua gió tuyết ngập trời, cuối cùng đến Belobog. Họ đến nơi được Alisa Rand tiếp đón thân mật. Người đời sau gọi đây là một cuộc "Viễn Chinh Vĩ Đại". Trong lần di cư này, văn hóa, nghệ thuật và kỹ thuật họ mang đến vẫn còn ảnh hưởng sâu sắc đến Belobog thời nay. Thơ của Thomas cũng khích lệ nạn dân di cư cùng anh, được gọi là "Thơ Chiến Đấu".