Tuyển Tập Truyện Thám Tử Trường Phái Dã Thú (VIII)Căn bệnh kỳ lạ của ngài Ashveil thỉnh thoảng sẽ phát tác dữ dội.
Anh ấy yêu cầu tất cả mọi người rời xa hiện trường, chúng tôi sẽ nghe thấy chiếc tủ lạnh rung lắc dữ dội, tiếp đó là tiếng xé cắn và gặm nhấm, những tiếng tru gào bị kìm nén, cùng bóng đen dữ tợn hắt lên rèm cửa chớp.
Sau khi yên tĩnh trở lại, anh ấy sẽ lê thân thể mệt mỏi bò ra khỏi tủ lạnh, lau đi những vết máu và mồ hôi đã đóng thành sương giá, rồi cẩn thận gia cố lại những chiếc đinh trên cổ tay.
Vì thế, anh ấy thường tự giễu mình rằng:
"Nếu tôi xuất hiện trong tiểu thuyết trinh thám, chắc chắn sẽ bị mọi người nghi ngờ là tội phạm."
Về vấn đề này, quả thật có rất nhiều dấu hiệu đáng ngờ.
Trước hết, theo thống kê chưa đầy đủ của tôi, ngài Ashveil đã chuyển nhà vô số lần. Thứ hai, một số người bạn cũ đang tìm anh ấy, nhưng anh ấy luôn trốn tránh không gặp.
Nhưng với tư cách là trợ lý, tôi có nghĩa vụ làm rõ sự thật cho quý độc giả.
Ngài Ashveil là người luyến tiếc quá khứ, trong chiếc vali cũ kỹ của anh ấy còn lưu giữ những di vật từ thời xa xưa.
Một viên đạn nhuốm máu, dù đã trải qua mười Hổ Phách Kỷ, vết máu bám trên đó vẫn đỏ tươi như ngọn lửa đang cháy.
Một mũi tên rỉ sét, nó bị bẻ gãy làm đôi, nhưng vẫn rung động, dường như muốn bay về một hướng nào đó.
...
Và còn một Bong Bóng Ký Ức u ám, nghe nói đến từ chiến trường cổ xưa nơi một vị Chúa Tể đã ngã xuống.
Vào khoảnh khắc chạm vào Bong Bóng Ký Ức, tôi cảm thấy như bản thân mình cũng đã từng trải qua một giấc mơ tương tự...
Tiếng gầm rú dữ dội của Chiến Binh Hư Không, lời thì thầm của đồng đội mất đi hơi ấm, và nỗi sợ hãi băng giá đang cuồn cuộn trong cổ họng.
"Đừng mất tập trung, hãy dõi theo mục tiêu của chúng ta." Một bóng dáng quen thuộc quay lưng về phía đồng đội, nuốt máu xuống cổ họng.
Vô số vệt sao băng từ khắp nơi lao tới, nhưng lại như thiêu thân lao vào lửa, bị ngọn lửa Hủy Diệt thiêu rụi.
"Chúng ta sẽ thắng chứ?"
"Quá nhiều sự hy sinh như vậy liệu có ý nghĩa gì không..."
Một nỗi tuyệt vọng còn đáng sợ hơn cả bóng tối xung quanh đang quẩn quanh trong lòng mọi người.
Vào cái đêm thảm khốc ấy, người đàn ông đã bị chính lời thề của mình xuyên thủng.
"Nếu chúng ta không thể tìm thấy ánh sáng, thì hãy dùng bóng tối sâu thẳm hơn để nuốt chửng bóng tối."
Bóng tối từ cánh tay anh ta lan tỏa, hóa thành tội nghiệt đen kịt, nhấn chìm cả chiến trường, bản thân anh ta, và tất cả đồng đội... Từ đó, nó trở thành một lời nguyền bám dai như bệnh tật ăn sâu vào tận xương tủy.
Thực ra, ngài Ashveil không phải là tội phạm, mà là một người bệnh, và căn bệnh của anh ấy tuyệt nhiên không chỉ là viêm khớp hay chứng đau chân khi trở trời.
Nhưng anh ấy đã sớm tự kê cho mình đơn thuốc:
"Điều thứ ba trong quy tắc thám tử: Sự hy sinh trong đêm dài chính là cái giá để đổi lấy ngày mai."