Nhân vật đạt cấp 20 mở khóa
Thế giới của cô gái chỉ còn lại chính mình.
Tấm ga giường và rèm che trắng toát của bệnh viện giống như một bức tường lạnh lùng, ngăn cách cô với những gương mặt ấm áp trong ký ức.
"Đừng lo, Himeko thông minh như vậy, dù nghỉ học vài ngày cũng vẫn theo kịp thôi!"
"Himeko, phải mau khỏe lại nhé, chúng ta còn phải cùng nhau tham gia cuộc thi mô hình nữa!"
"Himeko, tụi mình tốt nghiệp trước đây..."
...
Trong phòng chỉ có tiếng tín hiệu lạnh lẽo của thiết bị theo dõi, cô nhớ lại Đội Tàu mắc cạn mà mình đã phát hiện, tiếp tục phác họa những khung cảnh khởi hành đi xa.
"Trạm Vũ Trụ, đến Trạm Vũ Trụ rồi!"
Nhân viên mặc đồng phục rung chuông, cô cảm thấy gió gào thét thổi đến từ xa, tuy có hơi lạnh, cô vẫn phấn khích vẫy tay về phía Đội Tàu.
"Himeko! Himeko, lên tàu!"
Một thiếu nữ tóc đỏ ló đầu ra từ cửa sổ tàu, ngay sau đó một bàn tay mạnh mẽ đã kéo cô lên.
Chỉ chớp mắt, cô nhận ra mình đang ngồi trên ghế nhung đỏ của Đội Tàu, thiếu nữ trước mặt chững chạc hơn cô một chút, đôi mắt lấp lánh tia sáng.
"Himeko, muốn thử lái Đội Tàu đi đến nơi xa không?" Người bạn vừa xa lạ vừa thân quen mỉm cười hỏi.
Muốn! - Cô suýt nữa đã thốt lên. Muốn được trò chuyện, muốn có bạn bè, muốn có đồng đội, muốn kể ra những đau đớn của cơ thể, muốn trút đi những muộn phiền trong lòng, muốn chạy đi, muốn trốn thoát, muốn hét lớn...
"Đi theo tôi nào, chúng ta cùng rời khỏi đây." Cô không nói gì, nhưng thiếu nữ đối diện dường như đã thấu hiểu tâm tư của cô.
Cô gái cảm thấy có người nắm lấy tay mình, cơ thể tựa như hóa thành một cơn gió đêm, dưới sự dẫn dắt của bàn tay đó, nhẹ bẫng như đang bay lượn.
Họ chạm vào đôi cánh của chòm sao Thiên Nga, lướt qua trung tâm Tinh Vân Mân Khôi, những vì sao chổi băng giá xẹt qua mặt trăng, giống như một cơn mưa bảo thạch rực rỡ. Khi cơn bão ập đến, thiếu nữ nắm lấy tay cô, né tránh những mảnh đá vụn của vành đai hành tinh, tại bến cảng sóng yên gió lặng, họ cùng nhau chiêm ngưỡng sao băng của chòm sao Nhân Mã...
"Cô ấy thật dũng cảm... giống hệt như những hoa tiêu mà tôi từng đọc được..."
Tâm nguyện tựa như màu vẽ, qua từng lần khát vọng, hình dáng lý tưởng đã trở nên sống động như thật.