Nhân vật đạt cấp 40 mở khóa
Cô nghe thấy tiếng thở dốc của lý tưởng kham không nổi gánh nặng.
Khi thực sự bước ra trước sân khấu, cô mới hiểu rằng thân bất do kỷ mới là lẽ thường.
"Đi đi con, hãy bước lên sân khấu này, vì Linh Hồn Ba Mặt, vì Gia Tộc, vì tất cả mọi người."
Giọng nói uy nghiêm không cho phép cô từ chối, qua hết buổi quảng bá này đến buổi quảng bá khác, cô dùng giọng hát ngày một mệt nhoài dệt nên những giấc mộng đẹp "Hòa Hợp" cho thính giả.
Nhưng khi nhìn thấy vẻ cuồng nhiệt giống hệt nhau trên gương mặt mọi người, cô chợt cảm thấy một tia ớn lạnh.
"Robin, cô có còn trung thành với con đường Hòa Hợp của Gia Tộc không?"
Cô không còn nhớ rõ đây là lần thứ mấy, sứ giả của gia tộc chính hỏi thành viên Gia Tộc Oak nữa.
"Tôi luôn trung thành với con đường Hòa Hợp."
"Xin hỏi: Cô có tuân theo lý tưởng của Gia Tộc, dùng tiếng hát để đoàn kết mọi người, khiến con tim muôn người hòa làm một không?"
"Tôi..."
Cổ họng cô khô khốc, không thốt nên lời.
Cô thường mơ thấy bản thân bị đẩy lên một sân khấu tối cao.
Vô số sứ giả lạnh lùng và tàn nhẫn thao túng cơ thể cô, cô mở miệng, nhưng lại phát ra giọng nói của người khác, cô giơ tay lên, nhưng chẳng hề xuất phát từ ý muốn của chính mình.
Trong tay cô cũng đang giật dây vô số con rối dưới sân khấu, những con rối xoay tròn và nhảy múa theo từng bước nhảy của cô.
Cô muốn vùng vẫy, cô muốn bỏ trốn, nhưng sau khi bừng tỉnh, lại phát hiện bản thân vẫn đang ở nguyên tại chỗ.
Vào những đêm không thể chợp mắt, cô quyết định không trằn trọc nữa, mà bước vào màn đêm dày đặc của Penacony.
Lang thang trong màn đêm, cô muốn quên đi tất cả, thế là cô dốc hết sức vào những việc có thể thay đổi được.
Cô quay trở lại Rạn Đá Ngầm Lưu Mộng, dùng tiền quyên góp từ các buổi diễn từ thiện để hỗ trợ cho cư dân khốn khó, tiếp tục tài trợ cho sự phát triển và giáo dục của trẻ em.
Cô đi khắp từng thời khắc của Cõi Mộng, dùng tiếng hát xoa dịu những người công nhân cực khổ trong góc khuất Cõi Mộng, mở các lớp học âm nhạc miễn phí cho họ.
Cô lắng nghe lời cầu nguyện và ước nguyện của từng người sám hối, nhưng cô chưa bao giờ đưa ra đáp án khẳng định, mà chỉ chia sẻ cảm hứng của bản thân...
"Bất kể là lấy mạnh giúp yếu, hay lấy mạnh hiếp yếu, điều tôi quan tâm, luôn là từng con người yếu thế cụ thể đó, và sự tôn nghiêm của họ..."