Nhân vật đạt cấp 80 mở khóa
Đến Quán Rượu, cô ngắm nhìn những chiếc Mặt Nạ được để lại.
Học sinh "Sparkle", nhân viên "Sparkle", người bệnh "Sparkle", con rối "Sparkle"... Họ mỉm cười, họ khóc lóc, họ đau đớn, họ hân hoan.
"Có biết tại sao các người cô đơn ở lại nơi này không~"
Cô ấy vuốt ve từng chiếc mặt nạ, như thể đang vuốt ve những chiếc áo khoác lỗi thời.
"Dù có cố gắng bắt chước cô ấy, tái hiện cô ấy, đóng giả thành cô ấy - cũng chẳng đủ vui vẻ đâu."
"Kẻ Ngốc không đủ vui vẻ... chắc chắn sẽ bị thời đại đào thải!"
Cô ấy đã lấy đi thân phận của Kẻ Ngốc, hoàn thành định nghĩa của bản thân...
Tiếng cười của cô vang vọng khắp thiên đường vui vẻ, trong đoàn tàu lao đi vun vút, trong căn phòng tối chật hẹp, trong những lời bình luận của khán giả.
Người trong màn hình nắm chặt ống kính, cúi người nhìn xuống lỗ đen bên trong. Cô không thể thấy khán giả, nhưng biết rõ rằng, hình ảnh của cô đang phản chiếu trong mắt họ.
"Tại Planarcadia, không được ai yêu thương đồng nghĩa với cái chết. Không bị ai ghét bỏ, cuộc đời còn có ý nghĩa gì chứ?"
Ánh nhìn của vô số fan hội tụ thành những sợi dây vô hình trong tay... Cô ấy biết rằng, Planarcadia giờ đã trở thành sân khấu của "Sparxie", và vô số khán giả đều là những diễn viên trong tay "Sparxie".
Vô số ánh mắt của các fan đổ dồn vào cô ấy - khán giả đều hiểu rằng, Planarcadia giờ đây đã trở thành lễ hội của tất cả mọi người, chỉ cần có người vẫn khao khát pháo hoa, sân khấu của Sparxie sẽ không bao giờ hạ màn.
Vầng trăng vui vẻ đã lên cao, không biết đã bao lâu rồi Planarcadia chưa có một tràng cười thỏa thích?
"Thiên đường mê hoặc này chẳng phải tồn tại vì ước nguyện của tất cả mọi người sao?"
Cô ấy đeo chiếc mặt nạ của Khách Tế Bái, chuẩn bị dâng hiến niềm vui thuần khiết cho trò chơi này...
"Chúng ta hãy cùng nhau trở thành Sparxie trong lòng mình nhé!"