Một lần nữa, trong Thập Phương Quang Ánh Pháp Giới, cô nhìn thấy vận mệnh như một mạng lưới trân châu lấp lánh, chồng chéo phản chiếu, nhân quả vô cùng vô tận.
"Con nhìn thấy gì?"
Sư phụ đã từng hỏi cô như thế.
Có những Nhà Chiêm Tinh nhìn thấy sự nhỏ bé của bản thân, không còn tin rằng sức người có thể thay đổi vận mệnh.
Cũng có người nhìn thấy đại cục của tương lai, và tìm ra giải pháp tối ưu thuận theo thời cuộc.
Vào lúc đó, cô gái đăm chiêu nhìn vào pháp giới, cô nhìn thấy bóng tối vô biên, đó là tương lai đã được định sẵn.
Cô cũng nhìn thấy "ánh sao" - những khả năng mong manh chưa bị ánh mắt của thần linh nuốt chửng.
Tia sáng ấy đã từng tuột khỏi tay cô, để lại cho Fanghu một màn đêm vĩnh hằng.
Cô cũng đã từng nắm bắt được những biến số thoáng qua, xoay chuyển Cát - Hung của Yuque.
"Cái chết được gọi là cái chết, chỉ vì không ai muốn đi ngược lại số mệnh."
Cô muốn tìm ra câu trả lời cho riêng mình, dù phải bước vào vùng đất hung hiểm đã được định sẵn...
"Tôi nhìn thấy gì không quan trọng, quan trọng là tôi có thể làm được gì."