Cơn gió nhẹ thổi qua rèm cửa trắng muốt, lay động tâm tư thiếu nữ.
Cô nhìn đám đông đang cười nói vui vẻ ngoài cửa sổ, cây bút đang vẽ vời bất giác dừng lại.
"Đây là... lần thứ mấy ngồi ở đây rồi nhỉ?"
Bất chợt, những cánh hoa rơi lướt qua chóp mũi cô, tựa như hồi đáp, tựa như nhắc nhở.
Một trò chơi hoành tráng, một duyên kỳ ngộ chỉ một lần trong đời, những ngày đêm hoa nở hoa tàn...
Cô hồi tưởng câu chuyện giữa mình và mảnh đất này, từ một khoảng trống, cho đến muôn màu muôn vẻ, mỗi khi chìm vào giấc ngủ, cô đều mong chờ ngày mai đến.
"A, truyện tranh cập nhật rồi, vẽ xong mấy bé cưng thì đi xem thôi..."
Thiếu nữ nhận được thông báo, khẽ rung đôi tai, ngòi bút đang tĩnh lặng lại tiếp tục lướt đi.
"Ước nguyện... mùa hoa tiếp theo, mình phải cày xong tất cả tác phẩm mới có điểm đánh giá cao!"