Nước biển tràn lên bề mặt ván, ngọn sóng xé toạc một đường nứt cuộn trào, ánh nắng vỡ vụn thành ngàn vạn mảnh vàng lá. Anh đạp lên ván lướt sóng, để đỉnh sóng hất mình lên cao.
"Sóng to gió lớn đồng nghĩa với rủi ro chập chùng, rủi ro chập chùng lại càng đồng nghĩa với phần thưởng hậu hĩnh."
Anh đánh cược với sóng biển, hết lần này đến lần khác, đặt bản thân nơi đầu sóng ngọn gió. Mùa hạ chói chang, ánh nắng mặt trời, cái mát lạnh của gió biển, vô vàn những cái tên, những con số lời lỗ, những lời nói dối và toan tính trong mắt mọi người dường như đều hóa thành những mảng màu mờ nhạt, không cần phải bận tâm nhận biết nữa.
"Con sóng đã đến, sao không thử xem rốt cuộc nó có thể cuốn lên thứ gì?"
Biển cả vô tận, sự phồn hoa của Astropolis cũng vô tận. Trước khi ném xuống xu đặt cược tiếp theo, anh bước lên đỉnh sóng, lấy bản thân làm vật cược, hướng ánh mắt về khoảnh khắc cúi nhìn những con sóng cuộn trào.